SimplyMuch ở Myanmar – Phần 4: Mandalay – Cố đô mộng mơ

SimplyMuch ở Myanmar – Phần 4: Mandalay – Cố đô mộng mơ

Sau Bagan, Mandalay là nơi tiết theo mình đặt chân tới. Hoàng hôn rực lửa, hoàng cung hoành tráng, cuốn sách lớn nhất thế giới… Đó là những ấn tượng của mình về thành phố đa màu sắc này.

(Bài viết liên quanPhần 1: Trước ngày khởi hành & Phần 2: Yangon ngày nắng đẹp

& Phần 3: Xứ sở đền tháp và khinh khí cầu & Phần 5: Nyaung Shwe – Thiên đường trên núi)

9h sáng, xe lăn bánh thẳng tiến Mandalay. Có xe bus cao cấp chạy buổi tối đấy nhưng mình không muốn bỏ lỡ hoàng hôn trên cầu U Bein nên đã quyết định mua vé luôn.
Đi vào giờ này thì không có xe bus hịn của JJ hay Famous, mình đi xe khách 29 chỗ thôi. Trên xe chủ yếu là khách du lịch, có lác đác dăm người bản địa.
Có nhiều đoạn đường đang làm, bụi kinh hoàng. Nắng gay gắt, qua lớp kính và rèm cửa mà vẫn thấy nóng rát mặt cơ mà. Đường có một số đoạn xấu, có khi xóc lên tận óc. Hai bên thiếu bóng cây, có khi tưởng mình đang trên hành trình trở về châu Phi. Hihihi.

12h trưa, xe dừng tại 1 điểm dừng nghỉ ven đường. So với điểm dừng của xe bus đường dài chất lượng cao, cơ sở vật chất ở đây khá tệ. Nó làm mình liên tưởng tới mấy điểm dừng “cơm tù” từ xa xưa ở Việt Nam. Đó là 1 căn nhà lợp mái bằng, phía trên có mấy cái quạt trần và mấy cái túi nước lớn để thu hút ruồi.
Tụi mình vẫn gọi đồ ăn trưa. Gọi theo thực đơn của mấy người dân địa phương ở bàn bên cạnh. Đồ ăn không có gì đặc biệt, chỉ là cơm canh thôi. Hơi khó ăn chút xíu nhưng không đến nỗi quá tệ.

Lên xe, lắc lư, chợp mắt xíu đã tới Mandalay. Xe thả tận cửa khách sạn Sahara. Khách sạn nằm ở đường lớn, nhìn ra Mandalay Palace.

Mandalay Palace nhìn từ cửa phòng khách sạn

Nhân viên khách sạn thấy tụi mình tới thì nhanh chóng ra tiếp đón, xởi lởi cất đồ vào khu vực chờ checkin giúp tụi mình. Khách sạn Sahara này được đánh giá 8.9/9.0 điểm trên Agoda năm 2015. Trời ơi, khách sạn cây dừa siêu ấn tượng luôn các ấy ơi. Một bạn nhân viên khách nhanh chóng bê ra 1 đĩa dưa hấu và những ly cam ép mát lạnh mời chúng mình. Thiệt đã quá mà. Trong 1s đói khát như thế, cảm giác mình như ông hoàng bà chúa đó.

Mở cửa phòng ra, trời ơi, tụi tôi đâu có đi Honeymoon mà trên giường chình ình hai em chim mi nhau chứ. Vừa vui vừa buồn cười.
Nhận phòng xong xuôi, cả hội phòng ai nấy về và ngủ 1 mạch tới 4h30 chiều. Báo thức reo vang, mình bật dậy khua hội nhanh chóng xuống sảnh chờ taxi để khám phá Mandalay.

Chơi gì ở Mandalay

1. Cầu U Bein

Điểm đến đầu tiên của tụi mình là cầu U Bein. Đường rộng, đẹp, quy hoạch ô bàn cờ. Đang ở Bagan thanh bình quá, tới đây ồn ào lại thấy hơi lạ lạ, chợt thấy hình ảnh của Hà Nội nhà mình. Trên đường người xe tấp nập, cơ man nào là ô tô, xe máy, xe đạp, xe điện và người đi bộ.
Khách sạn cách điểm cầu ngắm hoàng hôn khoảng 10km, đi taxi mất tầm 30’ gì đó. Lên xe, mình chỉ mong kịp tới cầu trước khi mặt trời lặn, tìm được 1 vị trí phù hợp để đứng ngắm nghía. Lòng cứ khấp khởi, hồi hộp kèm chút lo lắng (sợ không kịp thấy mặt trời đi ngủ). Lúc ra ngoại ô, đường nhỏ hẹp dần và đông hơn. Ông mặt trời đã phát ra những tín hiệu đầu tiên rằng tôi mệt rồi, đi ngẩu đây.

Người người đi ngắm hoàng hôn đông vui như hội

Con bé chợt buồn rượi, chỉ mong bay thật nhanh tới chân cầu. Phew, cũng vừa kịp tới ngắm rồi dù vị trí không được đắc địa cho lắm. Hahha.

Ngậm ngùi đứng dưới bờ sông ngắm hoàng hôn

Trên cầu người đông như trảy hội nên tụi mình quyết định xuống bờ sông ngắm hoàng hôn và cầu từ xa, lát vãn người thì leo lên cầu sau.

Một cảnh tượng thi vị không kém gì phim ảnh. Khoác trên mình chiếc áo cam lấp lánh, cả U Bein rực rỡ đầy lôi cuốn. Phải chăng, mặt trời ở đâu cũng đỏ như vậy, hoàng hôn nào cũng lãng mạn như thế phải không mọi người?
Dưới sông lác đác mấy con thuyền đánh cá, vài chiếc thuyền chở khách ngắm hoàng hôn. Nếu đến sớm hơn xíu, chắc tụi mình cũng nên thuê 1 em thuyền như vậy cho nên thơ.

Ngư dân đánh cá
Những con thuyền chở khách ngắm hoàng hôn
U Bein nối liền hai bờ của con sông Taungthamna
Chiếc cây có sức sống mạnh mẽ bên cầu

Nắng nhạt màu, người trên cầu cũng thưa dần. Tụi mình lúc này mới chậm rãi leo lên cầu U Bein.

Dòng người đã thưa dần

Nằm ở ngoại ô cố đô Mandalay, U Bein nối liền hai bờ của con sông Taungthamna. Cây cầu dài 1.2km này được làm bằng gỗ tếch tận dụng từ cung điện cổ điện của Amarapura khi vua Mindon dời đô đến Mandalay. Được khởi công xây dựng năm 1851, những người thợ phải mất 3 năm để hoàn thành cầu từ 1068 cọc gỗ. Những chiếc cọ này được đóng vào đáy hồ nước cạn để tạo hình cây cầu thành một đường cong nhẹ.

Cầu U Bein chờ trăng lên

Nấn ná mãi tới khi trăng lên mà không muốn về

Cầu U Bein được xác lập là câu cầu gỗ lâu đời nhất, dài nhất thế giới. Hiện nay, chiếc cầu vẫn vững chãi, kết cấu được giữ nguyên nhưng có một số trụ, lan can ở phần ngập trong nước đã được thay bằng trụ bê tông để đảm bảo an toàn. U Bein được xem là biểu tượng của Mandalay, và được chuyên trang du lịch bình chọn là một trong những nơi ngắm hoàng hôn đẹp tuyệt vời trên thế giới.
Có đến đây khi hoàng hôn buông xuống, mình mới phần nào hiểu được lý do mà rất nhiều anh em bạn bè đều bảo đây là điểm must – go khi đến Myanmar.

Ngược nắng, ngược gió để tìm nhau
Khung cảnh tĩnh lặng, mộng mơ khi chập tối

Gió mát hiu hiu, ông trăng lưỡi liềm dần xuất hiện trên chiếc áo vàng cam huyền ảo.
Trời tối khá nhanh, tụi mình chỉ kịp đi bộ và ngắm nghía thêm một lúc nữa chứ không đủ thời gian theo chân các nhà sư sang bên kia sông để hiểu hơn về cuộc sống nơi đây.

2. Cung điện Mandalay (Mandalay Palace)

Cung điện hoàng gia Mandalay là cung điện hoàng gia cuối cùng của chế độ quân chủ Myanmar. Cung điện được xây bằng gỗ vào giai đoạn 1857 – 1859, trở thành một phần quan trọng của thủ đô Hoàng gia mới dưới thời 2 vị vua cuối cùng của đất nước là Mindo, Thibaw.

Lối vào cung điện hoàng gia Mandalay

Cung điện mang phong cách truyền thống, tọa lạc tại một khuôn viên rộng 413 hecta. Quanh cung điện có hào nước rộng, đẹp. Bao quanh cung điện là bức tường thành kiên cố với các hoa văn tinh xảo, thực sự ấn tượng. Tường thành dài tới 2km, chiều cao 8m với 48 bệ phóng pháo. Mỗi mặt tường có 3 cửa được chia với khoảng cách đều giữa cửa và các góc. Đặc biệt, phía ngoài có một hào nước rộng 64 m, sâu 4,5 m bao quanh. Người ta tin rằng, phía dưới hào nước trước đây còn có hệ thống chông, gai nhằm bẫy kẻ thù trong trường hợp bị tấn công.

Hệ thống tường thành, hào nước bao quanh cung điện

Phí vào cửa là 10000ks/ người. Khách du lịch phải gửi xe trước khi vào thành và để lại hộ chiếu của người đại diện nhóm. Bước qua cổng, mình như lạc vào một thế giới khác. Không còn khói bụi, chẳng còn xô bồ, ồn ào của xe cộ nữa.

Cung điện được xây dựng hoành tráng từ gố tếch, tăng mạ vàng và đỏ. Cung điện có nhiều tòa nhà chức năng khác nhau, bao gồm: Tháp đồng hồ, tháp răng xá lợi, Tòa án tối cao, Hoàng lăng mộ, Đại sảnh khán giả, phòng ngai sư tử, cung điện thủy tinh… Lối đi được lát gỗ, lát gạch hoặc trồng cỏ.

Chúng mình vào 2 đại điện, thăm quan khuôn viên và leo lên tòa tháp cao nhất trong cung điện. Tại đây, bạn có thể ngắm toàn cảnh cung điện với những căn nhà mái đỏ lấp lánh ánh vàng. Vì mình không book được tourguide nên việc tìm hiểu thông tin tương đối hạn chế, chỉ nghe ké được vài câu của đoàn bên cạnh. Huhu. Giá mà đã chuẩn bị kỹ hơn, có lẽ lần tới thăm cung điện này sẽ trở nên thú vị hơn nhiều lần rồi.

Bên trong đại điện
Những chiếc cột bắt sáng

À, lần này đi mình mang theo một bộ áo dài và đã nhờ bạn đồng hành chụp cho 1 bộ ảnh thuần Việt trên đất Myanmar. Mình ưng mọi khung hình luôn. Trời xanh trong, thời tiết ủng hộ, đến cả những cơn gió cũng rất hợp tác với chúng mình nữa. Lại có thêm vạn ngàn lý do để yêu Mandalay rồi nhỉ.

Mấy ngày di chuyển liên tục, áo dài nhét trong balo còn không kịp là lượt

Lúc thăm quan cung điện, tụi mình còn vô tình gặp một đôi đang chụp ảnh cưới. Cặp đôi mặc quần áo truyền thống Burma & được hỗ trợ bởi ekip rất nhiệt tình.

Và tụi mình cũng tranh thủ chộp thêm vài tấm trước khi về nghỉ trưa.

Một số hình ảnh nữa trước khi kết thúc chuyến thăm quan nhẹ nhàng buổi sáng mùa thu nè:

Thiếu nữ bên cánh cửa
Trên đỉnh tòa tháp cao nhất cung điện
Cầu thang lên xuống làm bằng gỗ
Bộ dạng không thể phì nhộn hơn

3. Chùa Kuthodaw với cuốn sách lớn nhất thế giới

Dự định bạn đầu của đoàn mình là tới làng Inwa, nhưng sau khi được khách sạn tư vấn, đoàn buộc phải thay đổi lịch trình. Bọn mình chỉ còn có một buổi chiều, đi tới đồi Mandalay và chùa Kuthodaw có lẽ là phương án phù hợp hơn.
Tụi mình thuê xe máy tại khách sạn cho tiện di chuyển. Google map & người dân địa phương đã dẫn lối chỉ đường cho tụi mình tới đây. Ngôi chùa cũng mang những nét đặc trưng thường thấy tại Burma với mái dát vàng, kim cương trên đỉnh.

Hành lang vào chùa

Ở đây, chúng mình gặp một ông cụ đã ngoài 70 nhiệt tình nói về ngôi chùa, lý do ngôi chùa được mệnh danh là nơi lưu trữ cuốn sách lớn nhất thế giới, về các trải nghiệm của ông khi tới Việt Nam cũng như ấn tượng của ông với nước mình… Và cuối cùng, ông đề nghị được nhận tip:D. Mình cũng vui vẻ thôi, nhưng thấm thêm bài học “cái gì cũng có giá của nó”!

Sách được bảo vệ với 3 lớp cửa, cổng

Ngôi Danh lam Cổ tự Kuthodaw nằm ở chân núi Mandalay, Myanmar và được xây dựng vào thời vua Mindon Min. Ngôi chùa này chứa cuốn sách đá lớn nhất thế giới – điểm độc đáo thu hút khách du lịch tới đây. Cuốn sách này gồm 1460 trang, được tạo thành từ những viên đá nhìn giống như hang động nhỏ. Mỗi viên đá dày 13 cm, cao 153 cm và rộng 107 cm.

Ngôi chùa vốn được xây dựng như một phần của cung điện Mandalay. Nhưng vua Mindon Min lo lắng trước sự xâm lăng của người Anh cả về lãnh thổ lẫn tôn giáo nên đã quyết định để lại một công trình hoàng gia để truyền bá Phật giáo: một bộ kinh Tam Tạng tiếng Pali khắc trên đá. Việc ghi chép kinh Phật trên đá khá phức tạp, mất tới 3 ngày để một người thợ khắc kín hai mặt của một tấm biển. Sau khi khắc chữ lên bề mặt đá, các rãnh chữ được đổ khuôn vàng. Tuy nhiên, do thời gian và qua nhiều lần phục chế, rất nhiều chữ vàng đã không còn, giờ chỉ còn lớp muội đen hay những vệt khắc đá.

Hiện nay, cuốn sách khổng lồ lớn nhất thế giới này cùng các bản khắc trên đá đã trở thành một báu vật quốc gia của Myanmar, và một phần quý giá của di sản văn hóa Phật giáo trên thế giới.

4. Đồi Mandalay (Mandalay Hill)

Đường lên đồi cũng không quá xa, đôi chỗ ngoằn nghèo và dốc cao kiểu lên Ba Vì, Tam Đảo vậy đó.

Tụi mình cũng phải qua mấy cái cổng, mua vé – soát vé hai lần, gửi xe trước khi tới chiếc thang cuốn dẫn lên đỉnh. Bạn cũng cần gửi dép trước khi lên thang. Lúc xuống thì sẽ xếp hàng chờ thang máy, tiếp đất thôi.

Trên đồi Mandalay có ngôi chùa Su Taung Pyai (phí vào cửa 1000ks/ người) với kiến trúc đặc trưng, nhiều tượng Phật được chạm khắc tinh xảo bên trong. Nắng thu phản chiếu trên mặt sàn, những mặt tường dát kính khiến ngôi chùa trên đỉnh đồi thêm phần lấp lánh, rực rỡ.

Lúc mình lên tới đỉnh là 3h chiều. Đây là nơi được mệnh danh là cao nhất Mandalay, là nơi có thể ngắm toàn cảnh cố đô Mandalay một cách chân thực, sống động nhất. Ở dưới kia là cung điện, phía kia là sân golf, là nhà tầng gác cao, xa xa nữa là núi xanh bên nắng vàng e ấp cùng mây vờn bay. Khung cảnh này làm mình nhớ Tây Bắc của chúng mình da diết ấy.

Những chum nước mang lại an nhiên, may mắn

Nắng chưa tắt nhưng tụi mình cũng phải xuống núi cho kịp giờ ăn, nghỉ. Trước khi về mỗi đứa vẫn kịp uống ngụm nước thần đựng trong mấy chiếc bình phơi ngoài sân để nhận thêm chút năng lượng và may mắn trong cuộc sống.

Sư thầy trong ngôi chùa trên đỉnh núi
Gương lắp trên 1 chiếc cột trong chùa bóng sáng quá mà

Ăn gì ở Mandalay

Chỗ mình ở hơi xa phố ấm thực nên bọn mình thuê xe máy đi dạo phố, tiện đi ăn luôn.
Mình lên Tripadvisor tìm kiếm, tới nơi thì vài quán đã hết hàng, đóng cửa (8h30 tối). Vòng vòng 1 hồi cũng bước vào quán bán đồ Tây & đồ tryền thống, gọi bừa một combo cơm Burma với thịt kho, rau xào, cà ri. Mèo mù vớ cá rán, mình khờ vẫn có đồ ngon. Đồ dễ ăn, không hề ngấy ngán. Canh nấm còn rất thơm ngon, vừa miệng.

Quán lúc này chỉ còn mấy bàn khách Tây, không khí khá yên tĩnh. Quán sạch sẽ, nằm ngay mặt đường ẩm thực (mình không nhớ tên, chỉ nhờ lượn đi lượn lại ở đây rất rất nhiều lần). Phía bên ngoài được décor ấm cúng với đèn vàng, giỏ mây, vách tre.

Ngày hôm sau thì tụi mình ăn trưa tại Shwe Phy Moe Café. Nơi này rất đông khách, cả dân du lịch và người bản xứ. Tụi mình ăn mỳ Shan và gọi mấy món theo thực đơn của người địa phương. Có lẽ do gọi đồ không chuẩn lắm nên món mỳ Shan tụi mình đứa khen ngon, đứa bảo ngấy.

Mình thì thèm chuối nên gọi dĩa bánh. Ai dè, đĩa bánh chuối to tổ chảng bê ra, ăn è cổ không hết nổi. Hhuhu. Quán này có bán sinh tố nữa. Đi nắng về khát, làm ngụm sinh tố thấy hạnh phúc cả cuộc đời. Hê hê.

Buổi tối thảnh thơi hơn, mấy con giời tìm một quán bên cạnh hồ để ăn. Vâng, chúng tôi đã quyết định ăn đồ Thái tại Myanmar. Tụi mình không ăn được cay nên món nào cũng gọi ít cay nhất. Điều này có lẽ cũng phần nào làm đồ Thái bớt hấp dẫn chút xíu, nhưng đứa nào đứa nấy cũng ăn rồi xuýt xoa. Trời tối se lạnh, ăn đồ ấm nóng thiệt là hết sảy.

À quên, quán này đích thị sinh ra dành cho những kẻ thích màu hường. Cứ nhìn ảnh mình chụp thì biết nhé.

Đó, mình chỉ có 36h ở Mandalay và chỉ đi ăn được bằng đó món & thăm được bằng ấy địa danh thôi. Vẫn ước được ra ngoại thành, tới làng Inwa (Inwa Village), đồi Sahangri , làng cổ bên sông Mingu, tu viện Shwe Nan Daw, khu Sanda Muni… để thấy một Myanmar xưa cũ, yên bình, tĩnh lặng hơn nữa.

Cơm tối xong xuôi, tụi mình về chuẩn bị đồ đạc, gọi taxi ra bến thẳng tiến Inle. À, vé JJ này tụi mình nhờ khách sạn mua luôn cho tiện.
Tạm biệt khách sạn cây dừa, tạm biệt Mandalay xinh đẹp. Cảm ơn các bạn đã rất dễ thương với tụi mình nha.

Giờ thì đi ngủ, mơ về Inle thôi…

Comments are closed.